Trí óc chúng ta rất “buồn cười”, những thành kiến yếu đuối luôn được định hình bằng những kinh nghiệm, sự kiện và trí nhớ. Qua thời gian, những định kiến đó sẽ làm cho chúng ta hình thành những kết luận không chính xác, từ đó tác động đến cách chúng ta nghĩ, những gì chúng ta tin và những quyết định chúng ta thực hiện
Hóa ra vị thẩm phán tối cao nhất lại luôn ngự trong chính lồng ngực mỗi người. Không có sự xấu hổ nào khác ngoài nỗi xấu hổ trong chính mình, và không có hình phạt nào khác ngoài luật trừng phạt Poena Talionis mà mỗi cá nhân tự áp lên chính mình
Bạn trân trọng chính mình khi bạn dám chân thành và đối diện với những gì đang diễn ra bên trong mình, bao gồm các suy nghĩ và cảm xúc của mình trong quá trình tiếp xúc với đời sống
Trân trọng mình cũng không có nghĩa là bạn tin tưởng vào suy nghĩ của mình, hoặc cho rằng các cảm xúc của mình là đúng đắn
Khi chúng ta đứng ở cự ly gần, thứ chúng ta nhìn thấy được sẽ chỉ toàn là rác, nhưng khi đứng ở trên cao, phóng tầm mắt nhìn tứ bề, thứ ập vào mắt chúng ta lại là phong cảnh lộng lẫy của cả một thành phố.
Sự bạc nhược của một người, sự phá hoại của một người, sự vô tâm của một người với chính cuộc đời mình, thiếu trách nhiệm và lùi bước trước những yêu cầu thay đổi, sẽ là động lực để người còn lại có thêm một năng lượng, để ý chí họ nhìn ra điều đấy và phát triển lên một trạng thái cống hiến, một trạng thái có thể thay đổi cuộc đời. Và đấy là chuyện thường xảy ra
Lão Tử nói: “Làm việc khó từ việc dễ, làm việc lớn từ việc nhỏ. Các việc khó khăn trong thiên hạ, đều do từ việc dễ mà thành. Các việc lớn trong thiên hạ, đều từ việc nhỏ mà nên. Cho nên thánh nhân suốt đời không làm chuyện lớn, mà vẫn nên được chuyện lớn”.
Phương pháp trị liệu của viết đòi hỏi điều bạn viết được nhận xét bằng một lý trí tỉnh táo, ghi nhận ra những hiện trạng của mình và cố gắng ghi ra những lời quyết tâm, cố gắng vượt bỏ nó
Khi phụ nữ bận lòng: “Anh đang ở đâu đấy?”, không phải họ nghi hoặc hay ghen dỗi, chỉ là họ muốn nói: “Cũng trễ rồi, nếu anh còn đang ngoài phố thì hãy về nhà sớm đi…”.
Khi không thể nhìn thấy những sai sót và điểm yếu của bản thân thì bạn không thể nào tự sửa chữa và đề cao, còn mong chi đạt được thành tựu lớn?
Con người thật ra không hiểu rõ đời sống này như con người tưởng. Điều quan trọng ở đây là, cho dù cố gắng phân tích cuộc đời, chúng ta không hiểu nó lắm.
“Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” của Đại Đức Hae Min được xem là quyển sách dành cho tất cả những ai đang muốn tìm lại sự bình yên từ chính trong tâm hồn mình.
Bạn thân, dẫu là trời nam đất bắc, góc bể chân mây, bất cứ khi nào bạn cần, trái tim của họ cũng luôn hướng về chung một nhịp.
Thay vì lãng phí thời gian để làm “phức tạp” cuộc sống, chúng ta có thể tận hưởng những điều tuyệt vời giản dị xung quanh. Sống tối giản là cách chạm tới hạnh phúc đích thực.
Chỉ có kẻ yếu, kẻ bạc nhược mới than vãn Kẻ than vãn cuộc đời này chính là kẻ phá hoại. Kẻ than vãn ở đâu cũng là kẻ phá hoại Kẻ phá hoại đánh mất điều gì? Đánh mất năng lực bản thân, đánh mất cơ hội để cống hiến, đánh mất chính bản thân mình. Kẻ đấy giống như đã chết trên con đường của Đại Nghĩa rồi. Nên mới nói là THÍCH GIẢ SINH TỒN, chỉ người thích hợp mới sống được tiếp, mới tồn tại được tiếp.
Nếu động lực là cái hiện hình ở bên trên, thì động lực này hết sức nhỏ bé, hết sức nông cạn, hết sức bạc nhược yếu đuối, không có giá trị gì lắm. Nhưng nếu động lực là cái sâu thẳm bên dưới, thì lúc đấy nó hết sức vững, gần như không ai cản nổi. Nó có thể tiến, có thể lùi mà không ai có thể thay đổi tiến trình của nó, trừ khi nó thực sự muốn như vậy
Đối với người phương Đông, có điều khổ thế này: Giúp người ta thì đừng kể công, chắc chắn thế rồi. Nhưng không kể công thì người ta lại không biết Nên tôi có một cách nghĩ thế nào? Để tôi nói một chút về sự tinh tế của tư duy phương Đông. Khi tôi giúp một người thì tôi không kể công với họ, nhưng tôi lại phải nhắc họ là tôi vừa giúp
Tất cả những gì gây ra sự khó, khổ, nhục, sẽ khiến cho các kỹ năng ăn sâu vào người ta nhanh hơn là quá trình người ta được học trong một trạng thái được tôn trọng, được yên bình, được yêu thương. Tất cả những thứ dễ dãi hoặc thỏa mãn hoặc xoa dịu, thì đều không khắc ghi vào người ta bằng quá trình chịu khó, chịu khổ, chịu nhục – căn bản là thế
Ở trong quan hệ, nhất là bên trên với bên dưới, người mà muốn được bên trên tin tưởng, thì phải biết lùi mình, phải biết nhún mình, phải biết thu về đằng sau, phải biết làm những điều để người trên tin tưởng. Nó khó như thế. Nếu không được bên trên tin tưởng thì người đấy lên bên trên kiểu gì?
Thực ra khi bạn có một người để chê bai, bạn đã tiến đến giai đoạn Rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Xuất hiện một người để chê bai ở trong một lớp là biểu hiện lớp đấy đã có một đối tượng để giải trí. Đấy là một cách để chúng ta bảo vệ tâm hồn mình. Bằng cách bảo vệ mình, chúng ta phải tàn hại người khác. Bằng cách bạn ấn dislike một người, bằng cách bạn chửi một người thông qua mạng xã hội – nó tương tự như vậy đấy. Khi chúng ta phản ứng trên mạng xã hội, chúng ta phản ứng dựa trên phổ này
Sau Trầm cảm là Tâm thần phân liệt. Tâm thần phân liệt là gì: Chúng ta cố gắng xóa đi những đoạn kí ức, xóa đi những sự kiện có thể đe dọa chúng ta, bởi vì chúng ta bắt đầu bất lực trước thực tại rồi. Tâm thần phân liệt là một trạng thái thường xảy ra ở thanh xuân, tức là thường xảy ra ở dưới 30 tuổi. Đấy là một trạng thái gần như từ chối việc giải quyết những vấn đề trong thực tại.
Trạng thái Trầm cảm này giống như một phản ứng tự vệ của tâm hồn, khi tâm hồn chúng ta tự cho phép bản thân mình thờ ơ trước thế giới xung quanh để không cảm thấy nó nguy hiểm.
Chính tâm lý và cách nghĩ của chúng ta là thứ hạn chế sự tìm tòi, khám phá và sáng tạo của bản thân.
Ám ảnh được kiến tạo trong suốt thời từ thời ấu thơ sang nấc thứ hai là thời thanh thiếu niên, và thậm chí nấc thứ ba là suốt cả thời thanh xuân, khi chúng ta mới đi làm. Mỗi lần chúng ta va đập với một môi trường mới, chúng ta luôn luôn tổn thương.
Đừng bao giờ nghĩ đến việc: hạnh phúc là xa vời.
Nếu không khôn ngoan, bạn sẽ rất khó để có một cuộc sống bình thường, chưa nói đến một cuộc sống thành đạt. Và chắc chắn, nếu không có khôn ngoan thì thành đạt là một điều quá sức đối với bất cứ ai, bạn hãy nhớ kỹ điều này
Thành công không bao giờ là sự sở hữu mà được thuê và được trả tiền hằng ngày. Vì vậy, thành công không thể tự tìm đến nếu bạn không chịu đầu tư.
Nếu biết lắng nghe và thấu hiểu bản thân mình, bạn sẽ lắng nghe và thấu hiểu được người khác, sẽ có một thế giới những người thân thật sự thân thiết với mình. Họ chưa thể hiểu bạn nhưng nếu bạn hiểu họ trước, thì rồi họ sẽ hiểu và quý trọng bạn. Đó là nguyên tắc không bao giờ thay đổi của đời sống mà khắp nơi trên thế giới đều đề cao, điều này cũng có lý do của nó. Người ta rõ ràng rất khó để hiểu nhau, nhưng cũng rõ ràng là khi bạn hiểu một người thì người đó không thể tìm cách tàn hại bạn được nữa.
Đây là Bến mê bất tận của nhân gian, với những trò-thôi-miên-tâm-trí mà người ta không thể vượt qua nó một cách bình thường, một loạt những phép thôi miên cứ như vĩnh viễn tồn tại trong đời sống. Sự thôi miên của nhân gian này rất quan trọng, bởi nếu không phát hiện ra sự thôi miên ở mình, bạn sẽ không bao giờ tỉnh giấc.
Cái gì cũng có thể không tốt nhưng tâm trạng không thể không tốt…
Làm sao bạn có thể mong muốn tâm hồn mình được nhẹ nhõm và tự do hơn nếu bạn cứ tự nhốt mình trong một cái “ngục” u tối và toàn những điều tiêu cực?