
Nếu lịch sử dân tộc Việt Nam là một bản trường ca, thì những chương bi tráng nhất đều gắn liền với chiến tranh. Từ những cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm đến những năm tháng trường kỳ giữ nước, cha ông ta đã phải đánh đổi biết bao xương máu để bảo vệ độc lập. Nhưng điều mà cả dân tộc luôn hướng tới không phải chỉ là chiến thắng, mà là hòa bình.
Hòa bình đối với Việt Nam không chỉ là một trạng thái, mà là một giá trị thiêng liêng. Đó là khát vọng được sống, được làm việc, được yêu thương trong một đất nước không còn tiếng súng. Đó là ước mơ giản dị nhưng lớn lao: trẻ em được đến trường, người nông dân được cày cấy trên đồng ruộng, người lao động được yên ổn mưu sinh, người già được sống những năm tháng bình yên.
Hòa bình hôm nay là thành quả từ sự hy sinh của biết bao thế hệ. Và chính vì vậy, trách nhiệm của chúng ta là giữ gìn nó, trân trọng nó, để không bao giờ phải lặp lại những mất mát đau thương. Giữ gìn hòa bình không chỉ là bảo vệ biên cương, mà còn là xây dựng một xã hội công bằng, nhân ái, nơi con người được sống trong sự tôn trọng và hạnh phúc.
Trong kỷ nguyên hội nhập, yêu hòa bình cũng có nghĩa là sống văn minh, cởi mở, hợp tác với bạn bè quốc tế nhưng không đánh mất bản sắc dân tộc. Một đất nước yêu hòa bình là một đất nước tự tin, biết trân trọng giá trị của sự sống và khẳng định vị thế bằng trí tuệ, bằng văn hóa, bằng nhân cách.
Hòa bình chính là phần thưởng lớn nhất của chiến tranh, và cũng là nền tảng vững chắc để đất nước bước vào tương lai. Yêu hòa bình vì thế chính là yêu đất nước, yêu cuộc đời, và yêu cả những thế hệ mai sau.
– Rigo –